Ethan tình cờ gặp Nora qua những người bạn chung trong một chuyến leo núi đá. Chuyến đi được lên kế hoạch như một cuộc phiêu lưu dễ dàng: dây thừng, thiết bị bảo hộ, một vài tuyến đường leo và một buổi tối bên lửa trại.

Ban đầu, mọi thứ đều quen thuộc và an toàn. Nhưng trong những tuần gần đây, các cuộc trò chuyện ngày càng chuyển sang một mức độ khó khăn mới. Leo tự do không còn là một ý tưởng trừu tượng nữa—đó là bước tiếp theo.

Tuyến đường này không phải là liều lĩnh. Họ cẩn thận chọn một bức tường đòi hỏi sự tập trung và tự tin tuyệt đối.

“Anh nghĩ chúng ta đã sẵn sàng rồi,” Ethan nói nhỏ, không giấu được sự căng thẳng.

Cuộc leo núi bắt đầu một cách tự tin. Đá mát lạnh làm mát lòng bàn tay anh, phấn vụn vương trên ngón tay, hơi thở của anh hòa lẫn với gió. Và đột nhiên, Ethan nghe thấy một âm thanh không nên có ở đó.

Ban đầu, anh cho rằng đó chỉ là một cơn gió. Nhưng âm thanh lặp đi lặp lại.

“Nora… em có nghe thấy không?”

Cô ấy đứng hình. Nó giống như tiếng kẽo kẹt của một cánh cửa—bị bóp nghẹt, đóng kín, quá gần.

“Không thể có gì ở đây được,” cô thì thầm, nói với chính mình nhiều hơn là với ai khác.

Rồi Ethan để ý thấy một vết lạ trên tảng đá—một vệt mỏng, bóng loáng màu hồng nhạt. Không phải rỉ sét. Không phải bụi bẩn. Thứ gì đó khác.

Một âm thanh khác vọng xuống từ phía trên. Lần này—một tiếng thì thầm nhỏ. Của con người.

Khi họ leo lên, bóng đổ trên đá hiện lên những đường nét rõ ràng. Góc vuông. Lạ lùng với tự nhiên. Và rồi họ nhìn thấy nó.

Mặt tiền ngôi nhà được xây vào trong vách đá.

Một cánh cửa gỗ cũ kỹ, bạc màu vì thời gian, được gắn chặt vào đá vôi. Xung quanh mép, mái nhà bằng kim loại, như thể bị ngọn núi hấp thụ một nửa. Hai bên là những ô cửa sổ thật với kính mờ phản chiếu bầu trời.

Họ đi ra một gờ đá hẹp—một dải đá nhỏ khó nhận thấy trước lối vào.

“Có ai ở đó không?” Nora gọi. Không có tiếng trả lời.

Bên trong, mọi thứ trông cũ kỹ, nhưng không bị bỏ hoang. Những bậc thang đá dẫn sâu hơn vào trong núi. Không khí ẩm ướt, thoang thoảng mùi đất và thứ gì đó ngọt ngào.

Và đột nhiên—tiếng bước chân. Không phải phía trước. Phía trên họ. Nhanh, nặng nề. Có người đang chạy.

Nora hét lên. Cô lao lên, và Ethan khó khăn lắm mới nắm được lấy tay cô kéo lên. Ngay lúc đó, có một tiếng rắc sắc bén—và tiếng kêu tuyệt vọng của một người đàn ông, bị cắt ngang giữa chừng.

Họ vội vã chạy về phía tiếng động.

Một người đàn ông đang treo lơ lửng ở mép một hồ nước nhỏ, lộn ngược, một chân bị mắc kẹt trong một vòng dây leo dày. Anh ta nhìn họ với vẻ vừa nhẹ nhõm vừa xấu hổ.

“Cảm ơn Chúa…” anh ta thở hổn hển. “Tôi tưởng mình sắp rơi xuống rồi.”

Trong khi Nora cẩn thận gỡ nút thắt, Ethan không khỏi hỏi:

“Anh… sống ở đây à?” Người đàn ông cười khúc khích.

“Có thể nói là vậy.”

Khi họ giải thoát cho anh ta, anh ta tiếp đất một cách vụng về và cười, xoa lưng. Một mùi thơm nồng nàn, ngọt ngào tỏa ra từ anh ta.

“Anh có uống rượu không?” Ethan hỏi một cách thận trọng.

“Lang thang,” Ethan đính chính. “Nho dại. Hơi quá chén.”

Rồi mọi thứ dần khớp lại: những dây leo, chiếc võng, tiếng bước chân, tiếng động.

“Tôi nhảy xuống ao,” anh ta thừa nhận. “Nó giúp đầu óc tôi tỉnh táo hơn. Tôi quyết định thử lại hôm nay… nhưng tôi mất thăng bằng.”

Tiếng thác nước gầm rú gần đó, và nỗi sợ hãi dần tan biến. Ngôi nhà trong vách đá không còn là mối đe dọa nữa—chỉ là cuộc sống kỳ lạ, cô độc của ai đó.

Khi họ xuống núi, ngọn núi lại trở thành ngọn núi bình thường. Nhưng suy nghĩ đó vẫn còn đó.

Ở đâu đó bên trong vách đá, ai đó đang sống lặng lẽ, tự nguyện, xa rời thế giới.

Và không phải mọi nơi đều cần được tìm thấy. Và một số câu chuyện tốt hơn hết nên để yên ở nơi chúng thuộc về.